“Đồ chó chết nhà ngươi, lần sau còn dám gọi ta nữa, nếu ta còn thò mặt ra, ta là chó.”
Người hiền cũng có lúc nổi nóng. Bị cho leo cây, Hoàng Ngạn Bân ở đầu dây bên kia chửi um lên.
“Xin lỗi, lần này ta cho ngươi leo cây là ta sai, nhưng lẽ nào ngươi không có chút sai nào sao?” Thẩm Khinh Chu rõ ràng đuối lý, vậy mà khí thế vẫn hùng hổ.
Hoàng Ngạn Bân tức đến bật cười, “Ngươi cho ta leo cây, lại còn nói như mình có lý lắm? Hôm nay ngươi không nói cho rõ, sau này hai ta khỏi cần liên lạc nữa.”




